Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ là tác phẩm mới nhất của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Ở cuốn sách này, nhà văn chọn một lối viết không giống những tác phẩm trước đây của anh. Lồng vào những trang văn dí dỏm về hồi ức tuổi thơ, có nhiều đoạn, tác giả sử dụng hình thức tạp bút để trình bày những cảm nhận của một người lớn tuổi khi ngẫm nghĩ về thời thơ ấu.
Có lẽ vì vậy, ở bìa 4 của cuốn sách, anh ghi: “Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em. Tôi viết cho những ai từng là trẻ em”… Bên cạnh cuốn truyện dài Tôi là Bêtô – best-seller của NXB Trẻ mùa hè 2007, và được bạn đọc báo Người Lao Động bình chọn là cuốn sách hay nhất năm 2007, Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ hứa hẹn là một cuốn sách “nóng” của mùa hè năm 2008. Sách do NXB Trẻ phát hành lần đầu tiên tại Hội sách TP HCM năm nay.
Đọc truyện (chương 1-6)
Tải Xuống
Đọc truyện (chương 7-hết)
Tải xuống
Đọc tiếp các chương sau trên blog
Bonus:
Childhood – Bandari
(Đăng trên Erator.net ngày 20-08-10 – Nghe bằng Firefox)
Xin một vé đi làm… người lớn
TT – Chịu đọc và đọc một mạch tác phẩm mới nhất của Nguyễn Nhật Ánh (NXB Trẻ), nghĩa là người đọc đã chấp nhận xin một vé để đi cùng tuổi thơ.
Đi cùng, bởi vì người lớn thường không nhớ nổi – đầy đủ và chi tiết – mình đã nghĩ gì, làm gì ở tuổi thơ, nên phải ăn theo tuổi thơ của cu Mùi – nhân vật chính trong truyện…
Tuổi thơ luôn có cả một ngân hàng trò chơi nghịch ngợm. Bắn súng, đánh nhau ư? Thường quá! Còn bé tí, mới 8 tuổi, cu Mùi đã “dám” chơi trò vợ chồng, cha con. Nó và đám bạn còn phá nát một mảnh vườn để đi tìm kho báu… Chúng luôn tìm kiếm những thay đổi và không muốn làm con vẹt nhai đi nhai lại mọi điều cũ xì. Như một ngày nào đó, hứng chí lên chúng đã đổi cách gọi đi ngủ thành đi chợ, cái cặp thành cái giếng. Chúng không chấp nhận 2×4 dứt khoát phải là 8…
Trẻ con làm tất cả điều ấy một cách hồn nhiên, tự tin là do chúng có óc tưởng tượng phong phú và lại tiếp cận thế giới theo cách của chúng (mà người lớn không thể nào hiểu hết). Nguyễn Nhật Ánh “phán” thế! Không mới! Song người đọc dễ “bị” chia sẻ một cách thấm thía nhận xét đó từ những dòng viết của anh. Thấm thía vì thấy mình đôi khi hành xử y chang như Nguyễn Nhật Ánh viết: Con à, hồi bằng tuổi con, bao giờ ba cũng… Nghĩa là cố bịa chuyện hồi nhỏ của mình để mong rút ra một bài học giáo dục nào đó cho con, muốn giải quyết những mong ước ngây thơ, trong sáng của trẻ thơ bằng cách nhìn, nếp nghĩ có phần thực dụng của người lớn…
Quyển sách với hơn 200 trang viết về các góc cạnh của trẻ thơ, cũng có thể xem là một bản tham luận về “Trẻ em như một thế giới”, như cách nói của tác giả. Người lớn đi vào thế giới tuổi thơ để được dịp soi rọi lại cách làm người lớn của mình. Thế giới đó được thể hiện khá dí dỏm, thú vị. Đôi lúc nó khiến người đọc bật cười thành tiếng trước một câu viết hay một sự so sánh nào đó giữa người lớn và trẻ em. Cười đó rồi tự vấn đó: mình đã hiểu hết trẻ thơ chưa và có biết cách chấp nhận những điều chúng nghĩ, chúng làm chưa?
Nếu chưa thì đúng “buồn ơi là sầu”! Và… cho tôi xin một vé đi (học) làm người lớn cùng Nguyễn Nhật Ánh vậy!
L.Đ.T.

